Trẻ trâu số 1

Date: Tháng Sáu 10, 2016 Author: Casa Hà Nội Categories: GÓC CHA MẸ, Nhật ký Casa Hanoi

Thân yêu dành tặng những cô bé cậu bé Casa Hanoi, những ông bố bà mẹ dũng cảm và những cô giáo không sợ khó sợ khổ để giúp trẻ có được những trải nghiệm không thể quên trong cuộc đời.

Giời ạ, sao sướng không muốn cứ phải hành nhau thế. Về quê làm gì cho nó bẩn thỉu, nóng nực, thiếu tiện nghi mà lại vất vả cái thân mình ra. Thế mà các bố mẹ và cô trò Casa Hanoi vẫn cứ khăn gói chất đầy một ô tô to thêm hai cái xe con đi theo nữa. Vì tất cả cùng chung một quan điểm con mình phải sống và thích nghi được với mọi môi trường, không những thế còn phải sống tốt ở mọi môi trường là đằng khác. Ăn ra ăn, chơi ra chơi, học ra học, làm cái gì cũng phải giỏi. Người lớn có các môn thể thao mạo hiểm để thử cảm giác mạnh, trẻ con Casa Hanoi có Trẻ Trâu.

Các phương pháp giáo dục trên thế giới đều coi trọng thiên nhiên và hướng trẻ sống hòa mình vào thiên nhiên và tôn trọng thiên nhiên. Có những trường học trong rừng, có những trường học bên bãi biển. Tiếng Đức kindergarten – chúng ta gọi là vườn trẻ, nơi trẻ chơi trong vườn để học, dần dần vườn trẻ trở thành nhà trẻ – cả một ngôi nhà thiết kế cho trẻ.

Trong Cuốn theo chiều gió có một câu làm bác Hương ấn tượng mãi “It will come to you, this love of the land.” Tạm dịch là “Cuối cùng rồi tình yêu với mảnh đất này cũng sẽ đến với con.” Hà nội thay đổi, phần lớn chúng ta sống giữa rừng bê tông. Trẻ Trâusẽ giúp các em nuôi dưỡng tình yêu với những miền đất, mảnh đất, cái duy nhất không thể sinh sôi mà chỉ đang dần mất đi.

Trẻ Trâu là dịp các bạn nhỏ được thử sống một mình để thử khả năng độc lập, nếu chưa, nghĩa là các bài học cần được hướng dẫn lại. Chuẩn Montessori là “Help me to do it myself.” Chứ không phải là “Help me.”

Thế là đúng 8 giờ sáng, sau một hồi khuân vác, ngồi yên vị trên ô tô, những giọng nói vang lên “Tạm biệt Casa Hanoi.” “Tạm biệt Hà Nội chúng tớ đi Hà Tây đây.” Thế rồi tiếng nhạc vang lên và cả 90 phút ngồi xe các bạn lần lượt cầm micro hát karaoke cho cả xe nghe. Khi bài hát Quê Hương vang lên ai cũng bồi hồi. Thế là sắp được về quê rồi. Mặc dù đó là quê của Nhật Minh bé.

13407336_805350346265546_6131089751352739598_n

Dọc đường đi lúa chín vàng các sắc từ nhạt đến đậm, đây đó có khoảng vẫn còn xanh. Vịt bơi trắng các con mương. Những hàng cây soi bóng. Đẹp quá đi mất! Thỉnh thoảng ai đó reo lên “Con nhìn thấy con bò.” Đúng là trẻ con thành phố, nhìn thấy con bò mà reo như được mua kẹo mút.

Xe đỗ xuống tất cả háo hức để được đi chơi, trời nắng thế này thì đi đâu, thế là bơm nước giếng khoan ra sân rồi chơi đủ các trò chơi nước, té nhau, quay cảm giác mạnh, đua xe thăng bằng, các ông bố bà mẹ được học chơi với con mà vừa chơi vừa thót tim. Các em bé nhìn các anh chị lớn rồi cũng dũng cảm tham gia.

13332909_805345086266072_6637213956038730597_n

13394201_805351392932108_8273928515476690507_n

13346921_805350406265540_189309676471625625_n

Chiều đó đi Quan Sơn các bạn được ngồi đò ngắm non nước hữu tình, nhưng cái hấp dẫn các bạn nhất lại là mấy chú dê trắng đang gặm cỏ lưng chừng núi. Khi leo núi, may mà có các bố trợ giúp Sa, Yến Nhi, Thanh Tùng, Phương Phương, Mai Anh đã chinh phục được đỉnh núi mà sau các bạn tự đặt tên là Casa Hanoi. Trên đường xuống bạn nào cũng tự hào là mình đã làm được. Tinh thần Casa Hanoi lên phơi phới. Leo lên được đỉnh rồi có gì mà các con không làm được cơ chứ đúng không các chủ nhân tương lai của thế giới?

13269282_805351549598759_285478303769067922_n

13315645_805351819598732_2299400777858440084_n

13327459_805346579599256_2158458184772227236_n

13344776_805351856265395_8525696288405641510_n

13407317_805346332932614_8614895475943514217_n

Sáng sớm dậy Kia Sorento của chú Nam thành xe thồ chở các bạn đi thăm trang trại, cho cá ăn, sung sướng ngắm đàn vịt con, chui vào chuồng nhặt cả một sọt trứng vịt mướt mồ hôi. Trưa đó món trứng vịt đắt hàng đến mức cô Linh phải đi tráng thêm.

13325711_805351152932132_3477531276167065686_n

13330931_805351246265456_7313464156353283204_n

13419196_807453829388531_7710294146986223380_n

Sáng sớm tinh sương các bạn nhỏ đi khám phá cánh đồng, đi dọc theo rặng nhãn bên mương, quan sát ổ bọ xít, trứng ốc bươu vàng, các con côn trùng nhỏ li ti, ngắm sương đêm như kim cương trên lá lúa, hít đầy mùi thơm của ruộng đồng, hái trứng cá ăn. Chạy tán loạn khi có một cái máy cầy to đùng xuất hiện trên đường làng. 8 giờ sáng nắng lên thì đòi lắp điều hòa trên mỗi cây nhãn hay đưa ra những yêu cầu khó hơn như “Tắt ông mặt trời đi.” Hay hỏi “Taxi đâu? Sao mãi chưa thấy taxi đến?” Làm các cô cười vỡ bụng. Các con tôi, mới 8 giờ sáng ngoài đồng mà đã không chịu được rồi.

13339561_805346979599216_5535794218207060281_n

Chiều đến các bạn đạp xe ra cánh đồng ngắm đàn ngỗng, đàn bò thong thả gặm cỏ, “Bò không nhớ nội quy trèo cả lên mộ để ăn bác Hương ạ.” Con bò mẹ nào cũng có một con bê, các bạn lần đầu được xem bê con ti mẹ cứ ngồi chăm chú quan sát mãi. Khi được giải thích là “Bê con chỉ mới một hai tháng tuổi thôi, các con là anh chị của bê con đấy, nếu các con ngồi xuống bê con sẽ không sợ.” Các anh chị thi nhau nhổ cỏ rồi ngồi thấp cho bê ăn, xem các anh chơi đá bóng, nghe tiếng sấm chớp từ xa vọng lại và cong mông đạp xe về nhà. Quang cảnh trước khi trời mưa đẹp kỳ lạ. Nó làm cho con người hoàn toàn ý thức được sức mạnh của tự nhiên. Về đến nhà thôi đã chót thì chét, cởi áo tắm mưa luôn. Đời thế mới sướng!

13335594_805351509598763_2747133628413702271_n

Các bạn được đi ra đồng chiều để thả diều. Nóng quá. Cỏ cọ vào chân ngứa quá. Các cô xúm vào bắt “Cào cào giã gạo cho nhanh. Mẹ may áo đỏ áo xanh cho cào.” Một màn tranh luận lại nổ ra quê em con này gọi là châu chấu… không, chỉ có cào cào mới có cánh như thế thôi. Thanh Tùng và các bạn được dịp chăn bò nhưng không ai thấy sợ. Các bạn cũng nhìn thấy cá dọn bể bị chết trên đường. Và khi chạy để diều bay lên mới biết sức khỏe quan trọng thật, không khỏe, không làm cho diều bay cao được mà. Trong ánh hoàng hôn diều của anh Thanh Tùng bay lên cao vút và mồ hôi thì ướt đầm cả áo. Rõ là khổ. Nhưng nếu không đổ công sức thì sao mà sướng được.

13407236_807454729388441_359906317995155441_n

13427779_807454702721777_5300559018613773412_n

Buổi tối các bạn được đi đạp xích lô. Các bạn đạp chở các cô. Theo như lời cô Nhung thì “Đời phải thế chứ.” Là vì các cô ngồi vắt chân trên xe xích lô giơ điện thoại chụp selfie, mọi người hai bên đường không thể hiểu mấy cô này là cái giống gì mà lại bắt mấy đứa trẻ con chở mình. Tay nghề các bạn hơi bị siêu, đạp vèo vèo cho các cô mát. Đạp xe, ngồi nghỉ bên giếng làng ăn kem Tràng Tiền, xong lại đạp tiếp. Sa và Thanh Tùng còn dũng cảm đạp ra tận cánh đồng tối mò mò nhìn chớp lóe lên phía xa xa. Được một đoạn cô Chi sợ bảo Thanh Tùng quay đầu lại. Đạp đến 10 giờ đêm vẫn còn muốn đạp nữa.

Các bạn được trải nghiệm leo núi chùa Cao, các bạn nhỏ rất là siêu, leo lên không mệt trong khi các cô vừa đi vừa thở phì phò. Với rất nhiều bạn, đây là lần đầu tiên các bạn được nhìn bếp đun củi và việc mọi thứ ám khói đen thui, ăn được bát mỳ chay và chả chay xong không nghỉ trưa lại đi khám phá tiếp, đá bóng bằng quả bòng rụng, xâu hoa trứng gà làm đủ bộ trang sức, vòng, nhẫn, hoa tai, dây hoa trên đầu… và rồi lại leo tiếp lên hang núi. Từ bên ngoài bước vào hang cũng giống như việc ngồi vào trong một cái tủ lạnh. Mát rượi. Đã đời. Chưa hết, trong hang có một cái bể vầy nước mát như nước đá. Thế là tất cả lội chân trần đi đi lại lại tận hưởng. Mát quá chẳng ai muốn ra. Các bạn nghĩ ra một trò chơi mới, lấy chai hứng những giọt nước đang nhỏ xuống từ nhũ đá để đổ vào bể vầy. Một công việc đòi hỏi tính kiên trì kinh khủng. Trong lúc các anh chị hứng nước Nhật Minh bé và mẹ chơi bóng hình cười vang cả hang. Yến Nhi đặt tên cho cái hang là hang Khúc Xương vì những nhũ đá ở đó trông giống thế. Thôi ở luôn trong đây khỏi xuống núi nữa nhé.

13342907_807453756055205_378613356203681796_n

Trẻ em trên thế giới và trẻ em Việt nam chẳng khác gì nhau, tất cả đều nghĩ ra những trò giống nhau, ví dụ như là trượt tay vịn cầu thang. Nhìn các bạn hớn hở vui vẻ thế chẳng ai nỡ cấm, nhưng được một lúc mẹ thấy cái quần sọc mới mua của Sa và Phương Phương đã thủng rõ to. Hai cô nàng vừa đi vừa che mông vì xấu hổ.

Các bạn nhỏ học được về sức mạnh tập thể khi cả nhà ngồi chờ xe ô tô đến đón thì xe bị sa lầy. Bố Nhật Minh và bác lái xe vội vã đi xử lý. Chờ mãi vẫn chưa xong. Bác Hương bảo “Mình đi ra xem sao đi chứ cứ ngồi chờ mãi làm gì.” Và khi tất cả người lớn hợp sức nhau lại đẩy, xe thoát ra được khỏi hố luôn. Bài học thứ nhất không bao giờ được thụ động ngồi chờ người khác. Bài học thứ hai là sức mạnh tập thể, các con đừng có cãi vã nhau, cãi vã nhau chẳng bao giờ làm các con trở nên mạnh hơn cả mà hãy hợp sức lại. Hy vọng các bạn nhỏ luôn nhớ và thực hành được hai bài học này.

13346687_805347352932512_5782602027373195795_n

Đêm cuối cùng các bạn được nằm trên sân thượng, dùng ống nhòm của Huy Sơn để ngắm sao, dùng đèn pin của Phương Phương làm bút chỉ để chỉ sao đêm, vẽ hình bằng sao, ai làm diễn giả thì được ngồi lên một cái chum và chơi đố nhau các loại rau củ quả cho đến tận 11 giờ đêm rồi lăn ra ngủ mất báo hại các cô phải bế từng bạn vào mà nào có nhẹ.

Ngày cuối cùng các bạn đạp xe ra đồng từ 6 giờ sáng, cho đàn vịt 1500 con ăn bên mương. Bác hàng xóm bảo “Mấy đứa ở Hà nội về thì mới cho nghịch đấy nhé.” Vịt bơi trắng mương. Xong các bạn đạp xe đi tìm ruộng để xin gặt lúa. Ruộng thứ nhất nước ngập đến quá đầu gối người lớn, ruộng thứ hai khô thì Thanh Tùng tinh mắt đã phát hiện ra một con đỉa con ngo ngoe nên không ai dám xuống nữa. Kết cục là ngồi bên bờ mương buôn chuyện và chơi ném gạch xuống mương. May mà cuối cùng cũng có chỗ được ném. Bác Hương cho các bạn gọi điện giữa cánh đồng về cho bố mẹ. Ruộng đồng giờ khác thật, đi xe máy đi cho vịt ăn, đi xe đạp điện đi làm đồng, chẳng mấy rồi các con sẽ thấy xe ô tô hay máy bay làm nông nghiệp giống như những trang trại ở các nước tiên tiến cho xem. Lúc đó những khoảng thời gian này sẽ thành kỷ niệm vô giá. Chơi chán mới đến 8 giờ sáng. Đi về lấy rổ ra ruộng vớt cá đòng đong. Cá bé mà khỏe thế, nhảy ra khỏi cả chậu mới sợ chứ.

13335857_805345356266045_5387647746607748761_n

5 ngày Trẻ Trâu, các bạn có dịp dùng tất cả các cơ trên người mình.

5 ngày Trẻ Trâucác bạn được thực hành độc lập hoàn toàn.

5 ngày Trẻ Trâu các bạn học thích nghi với môi trường sống khác.

5 ngày Trẻ Trâu mọi cơ quan giác quan được thực hành mài dũa tối đa.

5 ngày Trẻ Trâu các bạn được tận mắt nhìn và học về các quy luật của tự nhiên, các vòng đời, mọi thứ đến từ đâu, sự sống và cái chết.

5 ngày Trẻ Trâu các bạn tĩnh tâm hơn trong một môi trường không bị ô nhiễm ánh sáng, âm thanh, thiết bị điện tử hay quá nhiều sự chăm sóc chiều chuộng không phù hợp độ tuổi.

5 ngày trẻ trâu các bạn vượt qua được rất nhiều giới hạn về cách suy nghĩ, thể lực mà nếu không đi các bố mẹ không bao giờ biết con mình khỏe đến mức nào để đáp ứng nhu cầu vận động của con. Các bạn leo 6km đường núi không mệt. Thế này mới biết nếu bị nhốt trong một cái phòng nhỏ suốt cả ngày thì các bạn khó chịu đến đâu. Sao con khỏe thế hả con?

5 ngày Trẻ Trâu giúp các cô giáo hiểu rõ hiện tại của các bạn nhỏ hơn để xây dựng chương trình học cũng như chương trình học cá nhân cho năm học sau.

13336064_805345499599364_4818648388872413970_n

Thế rồi mọi sự đều đi đến kết thúc, tất cả lại khăn gói đi về Hà Nội. Có bạn thì vẫn muốn ở lại chơi nữa. Có bạn thì nhớ bố mẹ quá muốn về lắm rồi. Dù gì thì mình cũng lên đường về rồi con ạ. Fingers crossed “Đi đến nơi về đến chốn.”

13412909_807455102721737_1768873389799931452_n

Cảm ơn tất cả các ông, bà, bố, mẹ, cô, dì, chú, bác và tập thể Casa Hanoi, nếu không có sự ủng hộ, giúp đỡ và kiến thức của tất cả mọi người Trẻ Trâu đã không thể thực hiện được cho các em bé mầm non.

Chúc cả nhà một kỳ nghỉ hè nhiều trải nghiệm thú vị!

 

Team Casa Hanoi

 

 

English EN Tiếng Việt VI