Nhật ký săn trứng phục sinh

Date: Tháng Tư 15, 2017 Author: Casa Hà Nội Categories: Nhật ký Casa Hanoi

Hạnh phúc không xa vời!

 Tháng 4 về, mang theo cái nắng, cái gió có phần oi ả hơn, nhưng cũng mang theo nhiều những cảm xúc dịu mát trong tâm hồn cô. Những xúc cảm ấy trải dài qua những câu chuyện, qua những trò chơi của các con, để rồi giờ đây khi ngồi lại, tĩnh tại, cô nhận thấy rằng hạnh phúc chẳng hề xa vời như cô thường nghĩ. Nó thật giản đơn và gần gũi.

 

 

 

 

 

 

Hạnh phúc là khi thấy Thành Vinh bé bỏng nhất trường xách cái giỏ giấy chạy lon ton đi tìm trứng Phục sinh và kẹo như các anh chị lớn, là nụ cười tươi rói của con khi tự đặt được nó vào được trong giỏ của mình.

Hạnh phúc là khi nhìn thấy Ngọc Minh chủ động tiến lại gần giúp em Khôi Nguyên lấy chiếc kẹo mà em đã nhìn thấy ở tận trên cao nhưng em chưa lấy được. Và cả khi cô nàng chia sẻ kẹo của mình cho Hoàng Anh khi thấy em chưa tìm được nhiều kẹo như mình.

Hạnh phúc là khi thấy Anh Duy biết nâng niu, trân trọng mọi thứ xung quanh mình. Cái cách mà cậu nhặt và tận hưởng bông hoa Đại khiến người khác cũng muốn phiêu theo. Rồi cả cách con nhớ tới bố mẹ mình thật dung dị bằng việc ngồi đếm số kẹo mình tìm được và không quên nói rằng “con sẽ mang về chia sẻ cho ông bà, bố mẹ con”…Kẹo của con không chỉ mang vị ngọt mà còn mang cả hương vị của tình yêu thương trong đó thật nhiều. Cảm ơn con.

Hạnh phúc là khi thấy Yến Nhi, Anh Duy, Huy Hoàng nhiệt tình giúp đỡ Mai Anh lấy chiếc kẹo được đặt ở 1 cành cây cao. Người này lấy không được thì người kia thử. Cách trèo cây không được thì thử bằng cách rung cây, lấy que…Tất cả đều làm việc đó như thể đang làm cho chính mình.

Hạnh phúc là khi Tuệ An và Mai Anh biết đoàn kết, cùng giúp đỡ lẫn nhau khi tìm trứng. Là khi cô nàng bé bỏng “chỉ điểm” cho người khác lấy kẹo mặc dù bản thân nhìn thấy cái kẹo đó trước. Rồi là khi thấy khuôn mặt rạng rỡ của con khi tự tìm và lấy được những chiếc kẹo một cách không dễ dàng.

Hạnh phúc là khi thấy Đăng Minh vượt qua được nỗi sợ hãi của bản thân để trèo lên cây, cố gắng lấy được chiếc kẹo ở tít trên cành cây cao.

Hạnh phúc là khi thấy Tường Huy chủ động và nhiệt tình tham gia vào trò chơi. Cậu chàng khá mạnh dạn. Khi thì cậu tìm chỗ lùm cây, khi thì chỗ nhà chòi, gốc cây..cứ thế, cậu miệt mài tìm. Kẹo ở tít trên cành cây cao cũng bị cậu tìm thấy. Sự kiên nhẫn ở cậu bé 2.5 tuổi khiến cô thực sự cảm thấy vui trong lòng.

Cứ thế, trò chơi tìm trứng Phục sinh vẫn cứ đang diễn ra, các con vẫn đang hành động theo đúng suy nghĩ của các con, và cô thì đang tận hưởng những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng ngọt ngào và bình dị ấy. Đâu đó vẫn còn nhiều những hạnh phúc mang tên Lam Bảo, Nhật Minh, Tuệ Vinh…và các bạn khác nữa mà cô chưa kịp tận hưởng, vấn đề còn lại chỉ là thời gian mà thôi. Cảm ơn các con đã đến bên cô và trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô.

English EN Tiếng Việt VI