Câu Chuyện Về Lời Chào

Date: Tháng Sáu 20, 2019 Author: Casa Hà Nội Categories: Montessori tại nhà, Nhật ký Casa Hanoi

 

Cô – một người phụ nữ đã gần 35 tuổi, từng giữ vị trí quản lý cấp cao tại những doanh nghiệp lớn và suýt chút nữa thì ngồi trên giảng đường ĐH KTQD làm giảng viên thay vì đắm chìm với các con tại ngôi nhà nhỏ Casa Hanoi. Đó là những quyết định mà đôi khi bản thân người trong cuộc cũng tin rằng : Có sự dẫn dắt của vũ trụ khi kết nối với tâm hồn thay vì thuận theo lý trí mạnh mẽ.
Vì là người lớn, vì là người có chút “ chức quyền” nên việc đến cơ quan được nhân viên chào hỏi, về nhà có con cháu chào hỏi; vì sống đủ lâu trong thế giới NGƯỜi LỚN nên thấy những lời chào xã giao( quen biết cũng chào, mà không quen biết cũng chào) cứ như việc hít thở thường ngày.
Và rồi, những ngày đầu tiên cô bước chân vào lớp, ánh mắt con nhìn cô – một người lạ, trong veo và chân thật, đúng ý nghĩa của người lạ.
Cô nhẹ nhàng chào con, con chỉ hơi gật đầu. Có những ngày con đến, có thể ôm chầm lấy hoặc chào từ xa những “ bạn đồng nghiệp” của cô trong lớp. Cô lại chào con nhẹ nhàng, con cũng chỉ nhìn lại gật đầu. Nhưng cô cảm nhận được những kết nối đã xuất hiện và có những sự thay đổi trong ánh mắt con khi nhìn cô.
Thời gian trôi đi, cô sẽ chẳng bao giờ quên cái giây phút lần đầu tiên nghe con gọi “ Cô Ng ơi, chào cô”. Lời chào ấy, cô phải mất nhiều thời gian chờ đợi, nhưng nó thật ngọt ngào và đầy tình yêu thương. Cảm ơn con – Vì lời chào hỏi ở một cấp độ cao hơn xã giao – đó là cấp độ chào hỏi bằng cả sự tôn trọng và tình yêu thương!
( Tại nơi- hạnh phúc đong đầy – casahanoi.edu.vn)

English EN Tiếng Việt VI